Tôi đang sang những tháng ngày khó khăn nhất cuộc đời. Sau nhiều ngày đấu tranh với bệnh tật, chồng tôi đã ra đi, để lại tôi và hai đứa con thơ.
Khi chồng còn sống, tôi không phải lo bất cứ chuyện gì. Anh kiếm ra tiền, lại rất yêu vợ con nên vấn đề kinh tế vốn chẳng làm chúng tôi nảy sinh mâu thuẫn. thành hôn được một năm thì tôi mang thai song sinh. Ngày các con chào đời, chồng tôi hạnh phúc lắm.
Thế rồi một tháng đầu khi tôi nằm ổ , anh coi ngó tôi chu đáo đến nỗi ai nhìn thấy cũng phải nắc nỏm khen. Bản thân tôi khi ấy dù phải chăm con nhỏ nhưng chưa bao giờ thấy mỏi mệt vì mọi việc đã có chồng lo.
Vợ chồng tôi sống với nhau mấy năm nhưng chưa bao giờ cảm thấy ghét bỏ nhau. cố nhiên, thỉnh thoảng có những mâu thuẫn không tránh khỏi, nhưng sau tất thảy, gia đình tôi lại càng gắn kết hơn.
Hôm ấy chồng tôi nói mệt, một lúc sau, anh lào phào: "Anh không bảo vệ mẹ con em được nữa rồi". (Ảnh minh họa)
Biến cố xảy ra với gia đình tôi vào tháng 12 năm ngoái. Đợt ấy chồng tôi liên tục bị nôn ra máu. Tôi giục anh đi khám, lúc đến viện làm xét nghiệm, thầy thuốc nói anh đã bị ung thư bao tử giai đoạn cuối.
Những ngày sau đó, chồng tôi sống trên giường bệnh với dằng dịt vết tiêm truyền. Nhìn chồng đớn đau, tôi thương anh không để đâu kể xiết. Nhưng giận hơn là thái độ của anh chị chồng. Họ suốt ngày tiến thoái để gặp chồng tôi. Hỏi han đâu chẳng thấy, họ chỉ nói đến vấn đề tài sản và vay tiền. Nhiều lần thấy tôi không ưng ý, chị chồng còn nói thẳng rằng chị ấy có quyền được đòi quyền lợi thay bác mẹ và bản thân.
Hôm ấy chồng tôi nói mệt, một lúc sau, anh phều phào: "Anh không bảo vệ mẹ con em được nữa rồi". Linh cảm chẳng lành, tôi chạy đi gọi bác sĩ. Lúc quay lại thì chồng đã nguy khốn lắm rồi. Khi cánh cửa phòng cấp cứu được mở ra, bác sĩ thông tin chồng tôi chết thật. Tôi ngồi sụp xuống đớn đau, còn anh chị chồng lại nhớn nhác gọi trạng sư và ba má lên để nghe chúc thư.
Tôi thật sự buồn lắm. Những ngày này vẫn chưa khuây nỗi đau mất chồng, tôi lại bị nhà chồng làm phiền. Anh chị chồng hết sang vay mượn lại không đồng ý với số tiền chồng tôi để lại cho họ và bố mẹ. liên tục bị quấy quả đến cuộc sống riêng tây khiến tôi mỏi mệt quá. đời nào tôi lại cho anh chị và ba má chồng những gì họ muốn để đổi lấy sự bình yên sao?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét