Chẳng biết mọi người với em chồng có mối quan hệ tốt hay không? Nhưng với tôi, em chồng là người mà tôi không sao ưa nổi.
Hồi chưa cưới, tôi đã nghe tăm tiếng của em ấy, mà toàn những thói xấu như ăn chơi, hư hỗn, biếng nhác, đanh đá, hung dữ. Nhưng tôi nghĩ, tôi về sống với chồng chứ có sống đời với em chồng đâu mà phải lo. vả chăng, chồng tôi khi ấy còn bảo sẽ xin mẹ cho ra ở riêng sau khi cưới để tránh mâu thuẫn không đáng có giữa mẹ và vợ. Anh nói sợ bị kẹp giữa hai người đàn bà mà anh thương yêu nhất. do vậy, tôi gạt hết những điều mình nghe được sang một bên, hạnh phúc lên xe hoa, trở nên chị dâu của người con gái đầy tính xấu kia.
Và về sống được đúng một tuần, tôi đã "lạy" cô em chồng không tiền khoáng hậu của mình. Em ấy vừa trẻ mỏ vừa ích kỉ, vừa đanh đá lại hung hãn vô đối. Đã thế, em ấy còn cho rằng cưới dâu là cưới "ô sin không công" nên cứ vô tư mà sai vặt chị dâu. Mấy ngày nghỉ cưới, thay vì đi hưởng trăng mật , tôi phải té ngửa dập mật trong đống rác thải nhà chồng.
Tính tôi ưa sạch sẽ nên khi thấy nhà chồng bẩn, tôi không sao chịu nổi. Thế là tôi lao vào lau dọn từ nhà chính đến nhà phụ, từ nhà tắm đến nhà vệ sinh, nhà bếp. Rồi cả cỏ ngoài vườn, cỏ quanh lối đi, tôi đều dọn sạch tinh. Đến mức láng giềng nhìn thấy, cứ tấm tắc khen tôi mãi.
Tôi cũng góp ý nhỏ nhẹ, tinh tế với chồng để chồng góp ý lại với em ấy nhưng đều bị chồng tôi gạt đi. (Ảnh minh họa)
Đấy, tôi làm thế đấy mà trưa, chiều vẫn phải nấu ăn chứ em chồng không động tay vào. Đã vậy, mẹ chồng tôi còn hùa theo, bảo đấy là chuyện con dâu nên làm. Hỏi có giận không ạ? Tôi giận đến mức đòi chồng ra ở riêng. Nhưng anh trở mặt nhanh còn hơn lật bánh tráng, kiên quyết không chịu ra ở riêng vì sợ không ai săn sóc mẹ. Bố chồng tôi thì mất lâu rồi, bà chỉ có mỗi anh là con trai nên suy đi nghĩ lại vẫn chẳng thể ra ở riêng được. Tôi ấm ức đến mất ăn mất ngủ cả tuần sau đó.
Nhưng tính tôi ghét nhất ở em chồng là tự ý lấy đồ của tôi dùng mà không hỏi. Tôi làm chỉ dẫn viên du lịch nên váy áo, giày dép rất nhiều. Khi về nhà chồng, tôi phải mua thêm hai tủ xống áo mới đủ để đồ của mình. vì vậy, em chồng tôi cứ tự nhiên lấy dùng mà chẳng cần hỏi một tiếng nào.
Mà em ấy còn bị hôi nách nữa chứ, nên đồ nào em ấy mặc rồi, tôi đều bỏ đi hết không dùng đến nữa. Tôi cũng góp ý nhỏ nhẹ, tinh tế với chồng để chồng góp ý lại với em ấy nhưng đều bị chồng tôi gạt đi. Anh còn bảo tôi hẹp hòi, tính với em chồng. Tức quá, tôi khóa tủ lại thì mẹ chồng lại nói cạnh nói khoé nói mỉa, chịu không nổi, tôi lại phải mở khóa ra.
Không kiềm được, tôi lên tiếng mắng em chồng vì tội tự ý lấy váy áo của tôi mặc, chí ít cũng phải hỏi tôi một câu chứ. (Ảnh minh họa)
Mới đây, đi làm về, tôi tức nổ đom đóm mắt khi thấy cái váy mình mới mua, còn chưa mặc lần nào cả bị vứt chỏng chơ, vắt vẻo trên giường. Cái váy nhàu nhĩ, bốc mùi khiến tôi run người lên vì giận. Không kiềm được, tôi lên tiếng mắng em chồng vì tội tự ý lấy váy áo của tôi mặc, ít nhất cũng phải hỏi tôi một câu chứ.
ngờ đâu tôi vừa nói thế, mẹ chồng đã hùng hổ vứt vào người tôi một cái váy khác rồi lớn giọng: "Đấy, đền cho cô là được chứ gì? Có mỗi cái váy mà cũng mắng xối xả em chồng. Cô cũng nhân đức quá rồi đấy". Trời ạ, tôi chẳng biết nên cười hay khóc nữa? Nhìn cái váy cũ kĩ, luống tuổi trong tay, tôi ấm ức đến mức rơi nước mắt.
Bực quá mọi người ạ. Sống mà không coi trọng nhau thế này thì làm sao mà bằng lòng nổi, làm sao mà sống lâu dài được đây? Tôi phải làm sao để chồng chịu ra ở riêng, hay chí ít cũng khiến em chồng sống đàng hoàng hơn đây? Mệt mỏi quá.
(ngochan...@gmail.com.vn)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét